Episode Details
Back to Episodes
Tiêu điểm - Loạt bài “Nỗi đau vô hình”- “Những lời đọi máu”
Description
VOV1 - Không để lại dấu vết trên cơ thể, những tổn thương tinh thần thường dễ bị xem nhẹ, thầm lặng “bào mòn” con người từ bên trong. Những lời nói, hành vi vô hình mà “sắc” lạnh, có thể “cứa” sâu vào tâm trí, “đẩy” người bị bạo lực gia đình đến tận cùng của bế tắc và tuyệt vọng.
Nghiên cứu quốc gia về bạo lực gia đình tại Việt Nam từng công bố một con số đáng suy ngẫm: hơn 50% phụ nữ đã kết hôn phải chịu bạo hành tinh thần trong đời. Không để lại dấu vết trên cơ thể, những tổn thương tinh thần thường dễ bị xem nhẹ, thầm lặng “bào mòn” con người từ bên trong. Những lời nói, hành vi vô hình mà “sắc” lạnh, có thể “cứa” sâu vào tâm trí, “đẩy” người bị bạo lực gia đình đến tận cùng của bế tắc và tuyệt vọng:“Nhờn rồi phải không? Nhẹ nhàng không muốn đúng không? Ngày mai, dọn hết quần áo, mang hết đi ngay lập tức. Đây là nhà tao, mày đang ở trên đất của tao đấy!”; đó là lời mắng nhiếc của người chồng đối với vợ mình.
“Các con tôi hàng ngày chứng kiến cảnh bố đuổi mẹ, bố khóa cửa không cho mẹ vào. Đã có lúc tôi nghĩ đến việc dắt hai đứa con ra bờ sông. Nhưng khi đến nơi, nhìn thấy dòng sông chảy xiết, hai đứa trẻ con nó chỉ nghĩ nó được đi chơi thôi, tôi nhìn vào ánh mắt của các con, tôi lại dắt các cháu quay về”; Chị Mai Trang chia sẻ trong nước mắt.
Trong căn phòng trọ chật hẹp trên con phố Nguyễn Tuân, Thành phố Hà Nội, câu chuyện của chị Mai Trang liên tục bị ngắt quãng bởi những tiếng khóc nghẹn. Đối diện với chúng tôi, người phụ nữ gầy gò, ốm yếu đưa tay lau hai hàng nước mắt. Đôi mắt vốn đẹp nhưng quầng sâu, nhiều lúc đờ đẫn, vô cảm. Từng “mơ” về một mái ấm hạnh phúc, nhưng với chị Mai Trang, thực tế hôn nhân lại là chuỗi ngày sống trong địa ngục - nơi mọi việc chị làm phải tuân theo những “luật lệ” hà khắc do chồng chị định đoạt.
“Tôi đi làm, không được đi sớm trước 6 giờ sáng và không về muộn quá 6 giờ chiều. Khi ấy, tôi làm bên du lịch, công việc của tôi cũng đòi hỏi phải đi nhiều. Thế nhưng, chồng tôi tuyệt đối không cho tôi đi công tác. Chồng tôi nói rằng, tất cả những người phụ nữ đi qua đêm đều là những người hư hỏng. Tôi đã bước chân về nhà anh ấy thì phải theo luật của nhà anh ấy. Cứ bất kể một khi nào chồng tôi cảm thấy không hài lòng hoặc tôi làm “xước” ý anh ấy thì anh ấy sẵn sàng đuổi tôi ra khỏi nhà. Thậm chí nửa đêm cũng gọi tôi dậy và bắt tôi thu xếp hành lý.”; chị Mai Trang nghẹn lời.
Trớ trêu hơn, người chồng luôn ghen tuông, kiểm soát lại ngang nhiên ngoại tình. Cú sốc ấy khiến chị Trang suy sụp, rơi vào trầm cảm, phải cầu cứu gia đình chồng. Song điều chị nhận lại chỉ là một lời khuyên - “cố nhẫn nhịn vì con!”; “Tôi cũng có tâm sự với mẹ chồng, nhưng chỉ nhận được một câu nói: Mày cố cắn răng để ở lại vì con. Nó có ngoại tình thì mày phải xem lại bản thân mày - tại sao nó ngoại tình?”
Khi sự hy sinh và nhẫn nhịn bị mặc định là chuẩn mực, trong không ít trường hợp lại trở thành “sợi dây vô hình” trói buộc phụ nữ vào những tổn thương không lối thoát.
Những đứa trẻ bị tổn thương trong gia đình có bạo lực_ảnh minh họa